Diệt giặc đói và diệt giặc dốt

Đói kém và dốt nát là tàn dư của giai đoạn nô lệ.

Nhìn lại cuộc đời thì trước kia mình rất hay bị người khác lợi dụng mình, khinh mình, cuộc sống của mình không có tình yêu thương.

Mình là người nghèo, mình dốt nát, ngu muội. Nhưng có một điều mình phát hiện ra là mọi người chê mình, coi thường mình, nhưng không ai giúp mình vượt qua cái nghèo, vượt qua cái dốt.

Ngày xưa đi học, dù đã là sinh viên giỏi ở đại học, nhưng mình nhận thấy đi học chỉ tích nhiều kiến thức, chứ không làm cho mình khôn lên.

Có những thời gian mình lần mò học về đạo pháp để xem có giúp được gì không. Rồi thời gian cũng có câu trả lời: các người bên đạo họ không sống ở cuộc sống thế gian, nên nhiều chia sẻ không apply được vào cuộc sống thực.

Cuối cùng mình nhận ra rằng, muốn diệt giặc dốt thì bản thân phải tự thân động não suy nghĩ, không dựa dẫm vào trường lớp, vào đạo pháp, hay bất kỳ lời khuyên của ai cả. Phải luyện được cho mình có tư duy độc lập, có trực giác, biết nhìn thời thế, biết nhìn bản thân, nhìn mọi người, nhìn công tác. Từ những cái nhìn đó rồi viết ra giấy những điều tóm lược. Đây là cách mình đã làm.

___

P/s:

Nghèo và dốt, nhìn trên phương diện nhân quả là do bản thân thiếu phước. Không được người khác yêu quý, giúp đỡ cũng là do bản thân thiếu phước.

Bây giờ mình nhận biết được nguyên nhân rồi thì mình của cần tích thật nhiều phước cho bản thân thì mình không còn nghèo và dốt nữa.