Bài viết chia sẻ cái nhìn cuộc sống của tác giả Trung Vũ, có tựa đề: Mình đến với đời bằng gì
Chuyện hôm qua chỉ như một cơn mưa rào thoáng qua, để rồi ngày hôm nay được đón nhận những tia nắng mới đến với cuộc đời
Trải qua những năm tháng dài Trung Vũ bị ngập chìm trong khó khăn và bế tắc. Cuộc sống thua anh kém em, thua bạn kém bè, khó khăn nối tiếp khó khăn. Đã khó khăn là vậy, rồi nhiều chuyện xui xẻo lại tìm đến, lúc thì mất tiền, lúc lại mất xe, căng thẳng bế tắc làm tâm tính nóng nảy cũng lại làm mất tình cảm.
Có những lúc mình chỉ muốn đừng có ai hỏi han gì đến mình, hãy để cho mình yên để mình tĩnh tâm tĩnh trí, tinh tấn làm việc. Càng nhiều người quan tâm, càng nhiều người hỏi lại không giúp được gì mà chỉ làm mọi chuyện thêm rối.
Khó khăn bế tắc xảy đến là bởi thời điểm đó nghiệp quả phát ra. Ác nghiệp chính là một loại bệnh. Nếu thiện nghiệp phát ra thì cuộc sống mình được an vui, hạnh phúc, tiền bạc rủng rỉnh. Còn Ác nghiệp phát ra thì chính là như trên mình đã chia sẻ.
Nếu không đi qua những năm tháng đầy tủi nhục và hèn kém thì chắc có lẽ đến giờ này mình vẫn giữ cái tôi cá nhân, che đậy những hạn chế khiếm khuyết của bản thân.
Qua câu chuyện đời mình đã trải thì mình học được rất nhiều bài học từ đó. Những bài học mua bằng cái giá tiền to, tiền triệu, tiền tỷ chứ không phải chỉ bằng giá của mấy cuốn sách.
Chắc có lẽ cũng ít nhiều có sự trải nghiệm sống nên mình đã bán đi rất nhiều cuốn sách, vì mình thấy chúng không có giá trị gì nữa. Cái giá trị nằm ở hành trình ta đã đi qua.
Chân lý cuộc sống là PHẢI GIEO TRỒNG THIỆN DUYÊN, TÍCH TỤ PHƯỚC ĐỨC, TRÂN TRỌNG BẢN THÂN, YÊU QUÝ MỌI NGƯỜI, HAM HỌC TẬP, HĂNG SAY LAO ĐỘNG.
Nếu không trải những khó khăn thử thách e rằng bạn sẽ cho rằng những chữ viết to trên là những lời giáo huấn sáo rỗng. Nhưng mấy chữ đó mình đã phải mua bằng rất nhiều tiền và nước mắt.
Trở lại với câu hỏi đầu bài viết
Bây giờ cơn mưa ngang qua đã dứt, trời quang mây tạnh, mình lại có thể ung dung tự do tự tại bước chân ra với cuộc đời. Nhưng lần này mình đến với đời, đến với người bằng những gì. Minh có đến chỉ là để nhận hay không. Mình rút ra được những bài học gì từ quá khứ, và quan trọng hơn mình có thể làm gì để giúp người khác không bị rơi xuống như mình đã từng.
Mấy năm qua mình đã thật sự là tinh tấn tu tập để chuyển hoá nhân tâm. Thật tình mà nói cái tên của mình hiện giờ là Trung Vũ, là Hải Khang, hay Hoàng Hải, … Đấy mới đúng là những cái tên phản ánh đúng con người thật của mình hiện nay. Do trải nhiều phép tu tập nên mình đã có trên dưới 50 cái tên. Sau này vào dịp phù hợp, hữu duyên mình sẽ dần dần chia sẻ những tác phẩm mình đã tạo ra trong quá trình mình tu tập.
Trung Vũ là cái tên trong thời gian mình tu tập phép tu Đại Nhân chi đạo. Trước quãng thời gian đó mình có thấy trong giấc mơ mình biến hoá từ một con người tí hon trở thành một người vô cùng to lớn. Thế là mình đã hiểu được dụng ý của cuộc đời chỉ dẫn cho mình đến thời điểm đó mình có thể tu lên phẩm vị đại nhân, thoát xác khỏi con người nhỏ bé. Cái tu này là cái tu phải chịu nhiều đau đớn, như con sâu từ trong lòng đất trèo lên thân cây lột xác rồi biến thành con ve để có thể bay lên bầu trời bao la.
Trung Vũ là phẩm vị tu tập ở mức Đại Nhân, thấp hơn phẩm vị Đại Vương. Nhưng tu đến Trung Vũ là đủ sức để cầm được CÁT TƯỜNG, mang Cát Tường đi khắp nơi khắp chốn trên quả địa cầu.
Đây là một câu hỏi lớn, không trả lời trọn vẹn được. Để trả lời cần rất nhiều hành động và việc làm cụ thể
TRẢ LỜI là một động từ có nhiều cách hiểu khác nhau.
Khi còn nhỏ hiểu trả lời có nghĩa là: ông bà bố mẹ hỏi – con cái trả lời, thầy cô hỏi – học sinh trả lời, thầy cô giao bài tập – học sinh làm bài tập
Khi lớn lên: sếp hỏi – nhân viên trả lời, sếp giao việc – nhân viên làm việc theo yêu cầu được giao
Nhưng Trả Lời trong ngữ cảnh này là “Một người đối thoại với cuộc đời” thì cuộc đời hỏi – ta trả lời.
Vậy bản thân ta đã biết : CUỘC ĐỜI HỎI TA ĐIỀU GÌ HAY CHƯA
Cuộc đời hỏi ta điều gì !? câu hỏi đó được lưu trong THIÊN MỆNH, bộ nhớ tiềm thức trước khi ta đến với thế giới nhân gian. Đấy, thế cho nên biết được SỨ MỆNH của mình khi bản thân được gieo vào trong cõi nhân gian là gì là điều rất quan trọng.
Làm sao để có thể biết được Thiên Mệnh của mình là gì
Trước tiên phải có được thanh tịnh tâm. Nếu như bản thân lúc nào cũng sống quay cuồng trong chuỗi các sự kiện thường ngày, đánh mất đi chính niệm tức là đang bị sóng đời cuốn đi. Cuốn đi xa quá thì đến một lúc bản thân thấy mình lạc lối. Chính thời điểm thấy mình lạc lối là thời điểm hay. Thấy được mình lạc lối là bản thân đã ý thức được mình cần tìm về với lối đi của chính mình.
Nhưng làm sao để có thể tìm về với lối đi của chính mình đây khi mà lúc đó ta đang ở ngã năm, ngã bảy cuộc đời.
Phải có chính định. Chính định để định ra lối đi cuộc đời là thấy ta thích điều gì nhất, điều gì sẽ giúp ta vươn tầm con người, điều đó cũng giúp ta dựng xây một sự nghiệp to lớn vẻ vang, và điều đó tất nhiên đem lại lợi ích thiết thực cho đời cho người.
Nhiều câu hỏi đan xen chồng lấn lên nhau. Tìm được khoảng giao thoa giữa các câu hỏi chính là ta đã tìm ra được điểm nút để cởi nút thắt thấy được lối ra.
Nội dung này chỉ hiển thị với thành viên. Bạn cần đăng nhập để xem. Đăng nhập »
Nội dung này chỉ hiển thị với thành viên. Bạn cần đăng nhập để xem. Đăng nhập »